Garrincha chơi bóng rất giỏi. Chấm hết. Và đấy cũng chỉ là cái giỏi tương đối, bởi chúng ta chưa bàn về giá trị đồng đội hoặc phẩm chất chiến thuật của Garrincha. Dù suy cho cùng thì ông không phải là hiện thân của cái ác, không làm hại ai, nhưng cuộc đời bên ngoài sân cỏ của Garrincha thì bê bối đến mức vô cùng, vô tận. Và ông là một cỗ máy tình dục bẩm sinh, với khả năng “giường chiếu” vô tận.

Xem thêm: http://www.scoop.it/t/soi-keo-bong-da


MỘT THIẾU NIÊN HỌC DỐT, LƯỜI LAO ĐỘNG
Chắc chắn một điều, Garrincha không bao giờ là một tấm gương mà giới trẻ có thể noi theo. Nếu như tài năng bóng đá được Garrincha bộc lộ một cách tự nhiên thì cuộc sống bừa bãi, phóng túng của ông cũng hệt như vậy. Không ai uốn nắn được Garrincha.

Tám tuổi, Garrincha mới lần đầu tiên đến lớp. Bố mẹ ông thật ra cũng chẳng mẫu mực, càng không thể xếp vào loại có trình độ, nhưng họ cũng không đến nỗi quá vô trách nhiệm. Bằng cớ là Garrincha gần như ám ảnh với câu nói cửa miệng của ông bố Amaro: “Ngu dốt thì sẽ nghèo đói cả đời, chẳng đi đến đâu con ạ”.

Nhưng sự nghiệp học hành của Garrincha chấm dứt trong vòng chưa đến 3 năm. Vốn liếng chỉ đủ để ông rị mọ đọc hết một đoạn văn ngắn. Chán ngấy bởi sự nghiêm khắc của cô giáo Santinha, khi nào cũng la rầy mỗi khi Garrincha trốn học để đi câu cá, bắn chim, ông nghỉ hẳn ở tuổi 11.

Chắc chắn một điều, Garrincha không bao giờ là một tấm gương mà giới trẻ có thể noi theo. Nếu như tài năng bóng đá được Garrincha bộc lộ một cách tự nhiên thì cuộc sống bừa bãi, phóng túng của ông cũng hệt như vậy. Không ai uốn nắn được Garrincha.
Dù sao đi nữa, Garrincha sẽ phải cám ơn cô giáo Santinha. Nhờ sự nghiêm khắc của bà mà sau này, Garrincha may mắn ký được một cách ngoằn ngoèo vào các bản hợp đồng chuyên nghiệp. Đủ 14 tuổi, Garrincha được nhận vào làm công nhân trong một nhà máy dệt ở địa phương, có tên America Fabril. Ông biếng nhác và ngủ suốt.

Quản đốc không hề kiểm tra vì ở cái phân xưởng mà những cỗ máy luôn gào lên ầm ầm và nhiệt độ khi nào cũng ở mức trên dưới 40 độC, đâu ai có thể tưởng tượng rằng Garrincha vẫn cứ ngủ ngon! Khi bị chuyển sang phân xưởng khác, đông người hơn và không ai có thể lén trốn đi ngủ, thì Garrincha lại chỉ suốt ngày ve vãn các nữ công nhân.

Rút cuộc, điều tồi tệ nhất cũng đến. Garrincha bị đuổi khỏi nhà máy, với tai tiếng là công nhân vô kỷ luật, biếng nhác, nói chung là tồi tệ nhất trong lịch sử tồn tại của America Fabril. Quá xấu hổ, ông bố Amara đuổi luôn Garrincha ra khỏi nhà.

KHẢ NĂNG TÌNH DỤC “SIÊU ĐẲNG”
Con người mà sau này trở thành huyền thoại bóng đá số 1 Brazil bắt đầu cuộc sống lang thang từ đó. Buổi trưa, Garrincha ăn ké ở nhà bạn bè. Buổi tối, ông luôn có một mẩu sandwich, một cái đùi gà hoặc vài quả chuối do cô bạn Nair, một nữ công nhân trong nhà máy dệt nhịn bớt từ khẩu phần của mình.

Thế rồi, vận may lại đến, khi nhà máy xuất hiện một giám đốc mới rất mê bóng đá. Suy cho cùng, dân Brazil mà mê bóng đá thì cũng chẳng có gì lạ. Ông chủ gọi Garrincha trở lại làm việc chủ yếu chỉ để bảo đảm chiến thắng cho đội bóng của nhà máy dệt.

Cái sự ham chơi, lêu lổng của Garrincha nhanh chóng gắn với khía cạnh tình dục từ tuổi 12. Sau này, độc giả có thể ngạc nhiên, thậm chí cho là bịa đặt, khi biết đối tượng tình dục đầu tiên của Garrincha là… một con dê. Thật ra thì cũng bình thường.

Trong thập niên 1940, dễ có đến 90% thiếu niên nam lớn lên ở vùng thôn dã Pau Grande tập “làm người lớn” với một con dê. Khác biệt của Garrincha chỉ là: nhiều con dê chứ không phải một! Tất nhiên, khi Garrincha được vào làm việc ở nhà máy America Fabril, thế giới tình dục của ông “huy hoàng” hẳn lên nhờ “thằng nhỏ hoành tráng” của mình. Ở tuổi 12, “nó” đã lớn hơn “súng ống” của một thanh niên.

 

Cuộc sống tình dục của Garrincha cũng gây tốn nhiều bút mực. Ông đã vào đời với một con dê cái trong trang trại và trải nghiệm tình dục với rất nhiều con dê khác. Trong một quyển sách hết sức nghiêm túc, người ta ghi rõ: dương vật của Garrincha dài 25cm ở trạng thái bình thường. Dễ hiểu tại sao Garrincha lại có rất nhiều vợ, nhân tình và những đứa con.
Sau này, trong một quyển sách hết sức nghiêm túc, người ta ghi rõ: dương vật của Garrincha dài 25cm ở trạng thái bình thường. Tác giả Ruy Castro bị kiện ra tòa vì chi tiết có vẻ xúc phạm và tục tĩu ấy. Tòa xử Ruy Castro trắng án, với lập luận: theo nội dung cụ thể thì đấy là một chi tiết nghiêm túc chứ không phải là chuyện tục tĩu, câu khách.

Chi tiết ấy đã được kiểm chứng là đúng sự thật. Và chi tiết ấy không xúc phạm ai, vì theo văn hóa Brazil thì đấy chỉ là điều làm cho người ta tự hào. Nội dung trong cuốn “Garrincha” của Ruy Castro còn được sử dụng lại trong cuốn sách best-seller có tiêu đề “Futebol – The Brazilian Way Of Life” của nhà báo Anh Alex Bellos.

Rất nhiều nữ công nhân trong nhà máy được biết đến Garrincha, nhưng ông gắn bó sâu đậm hơn cả với Nair, người đã bớt khẩu phần để nuôi Garrincha trong giai đoạn ông sống lang thang. Mới 16 tuổi, Nair đã mang thai, và theo luật lệ Brazil thời ấy thì hôn lễ là một thủ tục bắt buộc nếu Garrincha không muốn rắc rối với pháp luật.

Tình địch số 1 của Nair trong nhà máy là Iraci, người ban đầu điên tiết về chuyện không kịp mang thai để buộc Garrincha cưới mình. Nhưng rồi, Iraci cũng nhanh chóng nhận ra rằng chỉ làm người tình thì tốt hơn làm vợ Garrincha.

CUỘC SỐNG PHÓNG ĐÃNG VỚI GÁI VÀ RƯỢU
Nên nhớ, chúng ta đang nói về một Garrincha trước 19 tuổi, nghĩa là trước khi Garrincha gia nhập CLB Botafogo danh tiếng và khởi đầu một sự nghiệp bóng đá hào hùng. Cuộc sống tình dục phóng đãng khi Garrincha đã là ngôi sao bóng đá nổi tiếng thế giới thì không bút nào tả xiết.

Ông bố Amaro không bao giờ la rầy được con trai. Một là, chính ông đã đuổi Garrincha ra khỏi nhà từ tuổi 14. Hai là, kể cả trước đó, cũng chẳng có gì lạ với cuộc sống tình dục phóng túng của Garrincha. Chính ông Amaro cũng đã nổi tiếng khắp vùng Pau Grande về 2 điều: rượu và tình dục (rút cuộc cũng chết vì nghiện rượu).

Sau khi làm vợ Garrincha, Nair buộc phải chấp nhận cuộc sống quá lăng nhăng của chồng, một phần vì bà không biết làm bất cứ việc gì khác hơn là… sinh con gái, cũng một phần vì người phụ nữ nhà quê và an phận ấy hiểu rõ: không điều gì có thể thay đổi lối sống tự nhiên của Garrincha.

Ngoài cô bạn Iraci mà Garrincha tòm tem từ thuở công nhân, hoặc ca sỹ Elza Soares thuộc loại celebrity, Garrincha còn có một cuộc tình khác làm báo chí tốn rất nhiều giấy mực, với nghệ sỹ Mexico Angelita Martinez. Còn trong những ngày cuối đời, Garrincha sống với một người phụ nữ tên là Vanderlea.

 

Ngoài 8 người con với người vợ đầu là Nair (toàn bộ là con gái) và một người con trai với vợ sau là Elza Soares (một ca sỹ Samba rất nổi tiếng), Garrincha còn có ít nhất 5 đứa con rơi. Từng có hẳn một phái đoàn ở Thụy Điển kéo sang Brazil – dĩ nhiên là sau VCK World Cup 1958 mà Thụy Điển đăng cai VCK – kiếm Garrincha. Người ta chỉ muốn Garrincha tự tay viết một vài điều theo đúng thủ tục và ký tên xác nhận, để cậu con rơi ở Thụy Điển có những cơ sở pháp lý cho cuộc sống sau này.
Khi trúng tiếng sét ái tình với Garrincha tại một bữa tiệc ở tư gia, Elza phản ứng thế nào? Cô ca sỹ xinh đẹp lập tức gửi 3 đứa con về nhà ngoại, tuyên bố tiệc tàn để tiễn khách. Rồi Elza khóa cổng, cắt điện thoại và làm tình với Garrincha từ tối hôm trước đến tận khuya hôm sau. Elza choáng ngợp trước khả năng “chỉ cần nghỉ vài phút” rồi lại tiếp tục cuộc vui của Garrincha!

Những cuộc tình qua đường hoặc trong thoáng chốc của Garrincha thì dễ có đến hàng trăm, thậm chí hàng ngàn. Thôn nữ cũng có, gái bar cũng có, hoặc cơ man những người đẹp phương Tây chủ động tìm đến Garrincha trong những chuyến du đấu của Botafogo. Garrincha phóng túng như thế, nhưng ông chết vì rượu chứ không phải vì gái.

Ngoài 8 người con với người vợ đầu là Nair (toàn bộ là con gái) và một người con trai với vợ sau là Elza Soares (một ca sỹ Samba rất nổi tiếng), Garrincha còn có ít nhất 5 đứa con rơi. Từng có hẳn một phái đoàn ở Thụy Điển kéo sang Brazil – dĩ nhiên là sau VCK World Cup 1958 mà Thụy Điển đăng cai VCK – kiếm Garrincha. Người ta chỉ muốn Garrincha tự tay viết một vài điều theo đúng thủ tục và ký tên xác nhận, để cậu con rơi ở Thụy Điển có những cơ sở pháp lý cho cuộc sống sau này.

NGƯỜI NÔ LỆ KHỐN KHỔ CỦA CỖ MÁY BÓC LỘT BOTAFOGO
Sự nghiệp bóng đá đỉnh cao của Garrincha chỉ gắn với Botafogo. Vậy mà khi người ta quàng lá cờ Botafogo lên quan tài ông thì người cháu trai của Garrincha đã giật cờ và vứt đi. Mọi chuyện chỉ được dàn xếp ổn thỏa khi đồng đội thân nhất của Garrincha, danh thủ Nilton Santos quyết định: quan tài của Garrincha được phủ bởi cả lá cờ Botafogo lẫn quốc kỳ Brazil. Vì sao họ hàng của Garrincha ghét cay ghét đắng CLB duy nhất mà ông gắn bó trong suốt sự nghiệp đỉnh cao?

Từ năm 1966 đến năm 1972, Garrincha khoác áo 5 CLB khác nhau, trong đó có 2 CLB huyền thoại là Corinthians và Flamengo. Nhưng đấy đều chỉ là những nỗ lực gượng gạo và vô vọng để vực lại sự nghiệp bóng đá không thể cứu vãn của Garrincha. Ở mỗi đội, Garrincha đều chỉ ra sân vài lần, không đáng tính đến. Không có gì lạ khi người ta coi sự tinh túy của Garrincha đều dồn hết cho CLB Botafogo, như một kẻ nô lệ khốn khổ.

Năm 1950, CLB Bangu mua lại ngôi sao Zizinho từ Flamengo với giá 600.000 cruzeiro (khoảng 33.000 USD). Ba năm sau, tháng 6/1953, Botafogo mua lại Garrincha từ CLB Serrano de Petropolis với giá… 500 cruzeiro (khoảng 27 USD).

Vâng, ở thời điểm ấy, Garrincha chưa có tên tuổi lừng lẫy như Zizinho, nhưng ông cũng đã nổi danh sau những màn trình diễn ngoạn mục khi biến ngôi sao Nilton Santos thành gã hề trong dịp thử chân. Và tóm lại, dù chưa có tên tuổi lớn, cũng không thể chấp nhận là một tài năng bóng đá đầy triển vọng như Garrincha lại chỉ đáng giá 27 USD.

 

Người thân của Garrincha ghét cay ghét đắng CLB duy nhất mà ông gắn bó trong suốt sự nghiệp đỉnh cao bởi vì tất cả những gì làm được trong sự nghiệp bóng đá rực rỡ của ông đều chỉ sinh lợi cho Botafogo, còn ngôi sao Garrincha thì chỉ đủ sống khi sự nghiệp còn vinh quang, và lập tức rơi vào tình trạng nghèo đói sau khi giải nghệ.
Ban đầu, các giám đốc của Botafogo còn sợ Garrincha đòi hỏi lương cao do giá chuyển nhượng quá rẻ. Nhưng trong quá trình đàm phán, họ lập tức phát hiện những lỗ hổng lớn trong sự hiểu biết chung của Garrincha, và thấy rõ thiên tài bóng đá trong tay họ ngây thơ như thế nào.

Từ đó trở đi, tất cả những gì làm được trong sự nghiệp bóng đá rực rỡ của ông đều chỉ sinh lợi cho Botafogo, còn ngôi sao Garrincha thì chỉ đủ sống khi sự nghiệp còn vinh quang, và lập tức rơi vào tình trạng nghèo đói sau khi giải nghệ.

Số là Garrincha sống ở vùng thôn đã Pau Grande, và Botafogo đương nhiên phải có trách nhiệm sắp xếp chỗ ở cho Garrincha khi ông chuyển lên thành phố Rio de Janeiro để khoác áo CLB này. Một thành viên của BGĐ khẩn khoản đề nghị Garrincha ở tạm trong một căn phòng tại SVĐ trong lúc chờ kiếm nhà. Garrincha lịch sự từ chối: “Tôi muốn ở nhà”.

Ở nhà nghĩa là Garrincha phải thức dậy lúc 5 giờ sáng để cuốc bộ rất nhiều cây số đến trạm tàu hỏa để lên Rio de Janeiro, tập hoặc thi đấu, rồi sau cữ tập chiều thì lại lên tàu, để rồi sau đó cuốc bộ nhiều cây số từ trạm tàu hỏa về nhà trong đêm tối.

Sao phải chọn lựa như thế? Garrincha dẫn các giám đốc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Thì ra, chàng trai 19 tuổi có tài lừa bóng thiên bẩm và một sự nghiệp bóng đá sáng ngời này đã có vợ, con ở quê nhà. Và Garrincha lại nói huỵch toẹt: anh phải ở nhà hàng ngày để thay tã cho con, do vợ không thật khéo tay!

QUÁ TRÌNH BÓC LỘT TÀN TỆ CỦA GIỚI CHỦ
Từ đó trở đi, các giám đốc của Botafogo luôn nhớ rõ: Garrincha sẽ không bao giờ mặc cả điều gì. Ông không biết là nên mặc cả, không cần, và cũng không có khả năng mặc cả! Chỉ trong vài tháng, Juventus (Italia) đã đề nghị mua lại Garrincha. Còn ở Brazil, Vasco da Gama sẵn sàng trả tiền chuyển nhượng đến 150.000 USD để mua cầu thủ chạy cánh mà Botafogo chỉ mất 27 USD để có được.

Một mặt, Botafogo không chịu bán Garrincha. Mặt khác, họ cần cột chặt tài năng này với mình, nên đề nghị gia hạn hợp đồng khi Garrincha còn chưa kết thúc năm đầu tiên ở Botafogo. Điều kiện: tăng lương gấp 5 lần. Garrincha lập tức gật đầu bởi từ khi làm công nhân dệt, ông chưa bao giờ thấy ai được tăng lương gấp 5 lần chỉ sau 1 năm. Điều mà ai cũng thấy nhưng Garrincha không thấy: tăng gấp 5 lần một khoản lương còi cọc thì đâu có nghĩa lý gì!

Từ 2.000 cruzeiro/tháng, Garrincha lĩnh 10.000 cruzeiro theo hợp đồng mới. Thế là quá sướng, khi bỗng nhiên Garrincha có được thu nhập bằng một nửa so với thu nhập của bác sĩ hoặc luật sư thời ấy. Còn chuyện Didi lĩnh 70.000 cruzeiro/tháng ở Flamengo thì Garrincha không biết, cũng chẳng cần biết.

 

Garrincha sẽ không bao giờ mặc cả điều gì. Ông không biết là nên mặc cả, không cần, và cũng không có khả năng mặc cả! Chỉ trong vài tháng, Juventus (Italia) đã đề nghị mua lại Garrincha. Còn ở Brazil, Vasco da Gama sẵn sàng trả tiền chuyển nhượng đến 150.000 USD để mua cầu thủ chạy cánh mà Botafogo chỉ mất 27 USD để có được.
Trước thềm World Cup 1958, khi báo chí liên tục đưa tin về mức lương của Didi, Vava, Botafogo chịu một áp lực không nhỏ về việc tăng lương cho các ngôi sao của mình. Nilton Santos đấu tranh thành công để có mức lương 30.000 cruzeiro/tháng. Garrincha cũng được hưởng lợi khi lương của ông được tăng lên 16.000, rồi 18.000 cruzeiro. Suy cho cùng, Botafogo đã hốt bạc không biết bao nhiêu trong những chuyến du đấu ở châu Âu, với Garrincha trong đội hình.

Xin nhắc lại, chúng ta vẫn đang nói về một Garrincha đang lên chân vùn vụt, nhưng tất cả vẫn chỉ là trước World Cup 1958. Bây giờ, ai cũng biết khác biệt giữa một ngôi sao đang lên so với một ngôi sao 2 lần liên tiếp vô địch World Cup là như thế nào.

Mà Garrincha đâu phải là ngôi sao bình thường. Gần như một mình ông kéo cả đoàn quân Brazil gồm những Didi, Vava, Zagallo, Nilton Santos, Djalma Santos đều đã già nua lên ngôi vô địch World Cup 1962. Giá trị của Garrincha đối với ĐT Brazil tại World Cup 1962 giống như giá trị của Diego Maradona đối với Argentina tại World Cup 1986 vậy.

KHÙ KHỜ TRƯỚC NHỮNG MÁNH KHÓE THÂM HIỂM
Vấn đề đặt ra cho Botafogo: Làm sao để ghìm lương của Garrincha, nhất là khi ông đã sát cánh với Pele tại Selecao, và đấy là một Pele có luật sư riêng, cố vấn riêng, một Pele quá khôn ngoan để lĩnh 120.000 cruzeiro/tháng ở Santos, với điều khoản cho phép ông xét lại mức lương trong từng năm một. Ngộ nhỡ Pele mách nước cho Garrincha về những gì ông cần làm để đối phó với CLB, hoặc Pele “rủ” Garrincha sang Santos?

Khi Botafogo gọi Garrincha đến văn phòng để ký hợp đồng mới, trước mặt ông chỉ là một bản hợp đồng mẫu, chưa viết chữ nào. Họ yêu cầu Garrincha ký tên. Lần đầu tiên trong đời cầu thủ, Garrincha đủ khôn ngoan để thắc mắc. Ông nói: “Sẽ tốt hơn nếu tôi ký tên sau khi đã thỏa thuận mức lương của mình”.

Giám đốc Botafogo trấn an: “Anh đừng lo, chúng ta sẽ đàm phán ổn thỏa. Việc bây giờ là phải ký ngay vào bản hợp đồng để kịp đăng ký danh sách đội bóng cho đúng thủ tục. Nilton Santos cũng đã ký như vậy. Các cầu thủ khác cũng vậy”.

 

Garrincha bị Botafogo bóc lột quá tàn nhẫn. Mặt khác, bản thân Garricha lại không đủ thông minh để suy nghĩ về những chuyện lớn lao như dành dụm, đầu tư. Ông thậm chí còn không có nổi suy nghĩ đơn giản nhất là làm gì để có thu nhập sau khi giải nghệ. Thế nên, nghèo đói là một kết cục tất yếu cho huyền thoại bóng đá mà người Brazil hâm mộ còn hơn Pele.
Thế là Garrincha ký tên, và chẳng bao giờ thấy Botafogo đàm phán mức lương nữa. Ông lĩnh 30.000 cruzeiro/tháng, trong suốt nhiều năm sau đó. Tóm lại là bao nhiêu năm và bao nhiêu tiền cũng được, tùy theo ý muốn của Botafogo, sau khi Garrincha đã ký tên vào hợp đồng khống!

Cũng nên tham khảo một thông số khác cho thấy giá trị thực của Garrincha trong những năm cuối thập niên 1950 và đầu thập niên 1960. Sau chiến tích vang dội tại World Cup 1958 và những chuyến du đấu thành công rực rỡ khắp châu Âu, Didi và Garrincha lọt vào tầm ngắm của Real Madrid – CLB số 1 châu Âu thời ấy.

Real đề nghị mua lại Didi với giá 80.000 USD và Garrincha với giá 250.000 USD. Botafogo chỉ bán Didi và giữ lại Garrincha, dù nếu bán Garrincha thì số tiền chuyển nhượng mà họ kiếm được cao gấp 3 lần. Và cũng nên nhớ: Didi là cầu thủ xuất sắc nhất World Cup 1958!

Một mặt, Garrincha bị Botafogo bóc lột quá tàn nhẫn. Mặt khác, bản thân Garricha lại không đủ thông minh để suy nghĩ về những chuyện lớn lao như dành dụm, đầu tư. Ông thậm chí còn không có nổi suy nghĩ đơn giản nhất là làm gì để có thu nhập sau khi giải nghệ. Thế nên, nghèo đói là một kết cục tất yếu cho huyền thoại bóng đá mà người Brazil hâm mộ còn hơn Pele!

NGÀY TÀN CỦA THIÊN THẦN CHÂN CONG
1962 là năm tuyệt đỉnh vinh quang của Garrincha, khi một mình ông tỏa sáng, giúp ĐT Brazil bảo vệ thành công danh hiệu vô địch World Cup tại Chile. Nói rằng Garrincha là “Cầu thủ số 1 thế giới” lúc bấy giờ cũng được nhưng đau đớn thay, ở thời điểm tột đỉnh vinh quang đó, người ta mới biết ngôi sao bóng đá lẫy lừng này không có đủ một trí khôn tối thiểu để kiếm soát những đồng tiền mà ông kiếm được.

Bạn bè giới thiệu với Garrincha một nhân viên ngân hàng tên là Ze Luiz, và ông này đề nghị Garrincha tập trung toàn bộ số tiền mà ông có được vào một tài khoản, rồi quản lý tài khoản ấy giúp Garrincha. Làm sao Garrincha biết được mình có cả thảy bao nhiêu tiền, cất ở những chỗ nào?

Garrincha nhét tiền vào những chiếc Cúp, cột tiền thành bó và quăng vào tủ đựng chén bát… Ông tùy hứng cất tiền ở bất cứ nơi nào trong căn nhà tuềnh toàng. Có đủ loại tiền: cruzeiro của Brazil hoặc franc Pháp, bảng Anh, lira của Italia, florin của Hà Lan, kroner của Thụy Điển…

Có những tấm séc mà Garrincha chẳng bao giờ đổi ra tiền, thậm chí chẳng biết công dụng của chúng là gì. Có những xấp USD mà chỉ đến khi tình cờ… dọn giường, người nhà của Garrincha mới tìm thấy. Có cả những loại tiền của Peru hoặc Venezuela mà khi được tìm ra trong nhà của Garrincha thì chúng đã hết giá trị sử dụng!

 

1962 là năm tuyệt đỉnh vinh quang của Garrincha, khi một mình ông giúp ĐT Brazil bảo vệ thành công danh hiệu vô địch World Cup tại Chile. Nói rằng Garrincha là “Cầu thủ số 1 thế giới” lúc bấy giờ cũng được nhưng đau đớn thay, ở thời điểm tột đỉnh vinh quang đó, người ta mới biết ngôi sao bóng đá lẫy lừng này không có đủ một trí khôn tối thiểu để kiếm soát những đồng tiền mà ông kiếm được.
Sau vài tuần tìm kiếm, kiểm kê tất cả, Ze Luiz tạm tổng kết Garrincha có một tài sản tương đương 20.000 USD. Trị giá của số tiền ấy tương đương khoảng 250.000 USD trong thời buổi bây giờ. Khi Ze Luiz mở một tài khoản và hứa hẹn rằng số tiền ấy sẽ tự sinh lãi, Garrincha thật sự không hiểu vì sao.

Choáng với những phản ứng quá ngớ ngẩn của thiên tài bóng đá, Ze Luiz cùng những người bạn khác của Garrincha tự tìm hiểu thêm về chuyện tiền bạc của Garrincha và phát hiện rằng Botafogo còn giữ của Garrincha cả một núi tiền. Đó là tiền lót tay qua những lần ký hợp đồng, tổng cộng lên đến 3 triệu cruzeiro.

Bản thân Garrincha cũng biết là ông còn một số vốn ở CLB. Chẳng qua, ông không biết rõ bao nhiêu, và chưa cần lấy. Vì sao? Garrincha lập luận: trên thế giới này, còn có chỗ cất tiền nào an toàn hơn chiếc két sắt của Botafogo? Vả lại, nếu Botafogo làm mất số tiền ấy, tất nhiên họ phải bồi thường.

Ze Luiz phải mất không ít thời gian để Garrincha hiểu rằng với tỷ lệ lạm phát của Brazil thời ấy, thì 10.000 USD lúc đầu năm sẽ chỉ còn giá trị khoảng 6.000 USD vào cuối năm. Và phải mất thêm một khoảng thời gian cắt nghĩa để Garrincha hiểu thế nào là lãi suất ngân hàng, là sự an toàn tuyệt đối khi bỏ tiền vào tài khoản ở nhà băng. Ông đồng ý đòi tiền, và điên tiết khi biết rằng thay vì cất hộ tiền cho mình, Botafogo đã dùng số tiền ấy để trả lương cầu thủ!

BI KỊCH NGHÈO ĐÓI, BỆNH TẬT CUỐI ĐỜI
Khi thể chế chính trị ở Brazil thay đổi, nhà cầm quyền sửa lại hiến pháp thì các ngôi sao ở Brazil đều vỡ mật với thuế thu nhập. Một chút tài sản của Garrincha gửi vào ngân hàng cũng bị vét sạch vì thế khóa. Điều tồi tệ nhất là sau World Cup 1962, sự nghiệp của Garrincha bắt đầu sa sút rất nhanh, vì chấn thương.

Hồi trẻ, Garrincha nổi tiếng bao nhiêu nhờ đôi chân và cột sống cong vòng giúp ông lừa bóng như làm trò ảo thuật thì bây giờ, đôi chân tật nguyền ấy trở nên phản chủ. Nhiều bác sĩ khi nhìn vào đôi chân của Garrincha đã phải há hốc miệng, không hiểu vì sao một con người như thế lại có thể chơi bóng đỉnh cao.

Hồi xưa, khi Garrincha khám sức khỏe để làm nghĩa vụ quân sự. Ông được miễn nghĩa vụ ngay từ khi vừa bước vào phòng khám! Bây giờ, sau hàng chục năm chơi bóng đỉnh cao, hệ thống xương khớp không được sắp xếp đúng chỗ của Garrincha trở nên quá tải và quay sang tàn phá cơ thể ông.

Garrincha đau chân đến nỗi ban đầu ông không thể thi đấu trong 2 trận liên tiếp. Về sau, ông thậm chí không dám lừa bóng. Cơn đau có thể xuất hiện bất cứ lúc nào sẽ tự quật ngã Garrincha.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here